ta kể kí ức về chuyện đợi mong dấu xưa để lại vết thương trong lòng

một vòng luẩn quẩn trôi mãi về đâu thời gian chẳng đợi cho tôi cả đời

chữ duyên chữ nợ chữ chờ cả mơ thương và có nhớ thoáng ta dại khờ

chiếc lá chầm chậm rơi chạm cuối đông cái ôm khe khẽ nụ hôn say nồng

bao ngày vất vưởng biết một chữ thương khó khăn mệt mỏi ấy đỗi tầm thường

em gửi tôi bức dòng viết tâm thư đôi dòng tâm sự anh giờ còn giữ

từng tấm hình nhỏ lưu hình dáng em treo bên cửa sổ từ ngày buổi hẹn

em giờ cũng khác bỏ lại miền xa ta nhìn theo bóng tận khi về già

ta tìm kí ức ta tìm tiếng em ta tìm kỉ niệm ngày mưa rơi thềm.

Đăng trên @thobuon ngày 23/12/2021