Một cõi quên

Hàn Mặc Tử

Đêm ấy lại đêm thức với trăng Mưa ngoài hiên lạnh ẩn dáng Hằng Cô đơn! Ừ nhỉ, chừng quạnh quẽ Đêm rất riêng mình – Một cõi quên!

Tôi trả cho tôi những ngại ngần Trả người - đây nhé những phân vân Cõi riêng lặng lẽ gài then kín Ngoài ấy người vui với bụi trần.

Cơn gió lập đông buốt lạnh lùng Tứ bề gom lại một cõi không Lặng nghe – Tôi nhé, nghe tôi khóc Hiện hữu mà chi? Chỉ nghẹn lòng.

Đăng trên @thobuon ngày 22/08/2021